HTB – Chương 19: Một mình

HTB leo lên một đỉnh núi cao. Trước giờ cậu chỉ biết có mỗi ba ngọn núi lửa cao đến đầu gối mình mà thôi. Mà cái ngọn núi lửa đã tắt thì cậu vẫn dùng làm ghế ngồi rồi còn đâu. “Đứng từ tận trên đỉnh núi cao như thế này, cậu tự nhủ, mình sẽ nhìn trọn ngay được toàn bộ hành tinh này và tất cả mọi người” Nhưng cậu chẳng nhìn thấy gì ngoài những mỏm núi nhọn hoắt lởm chởm.

– Xin chào, HTB cất tiếng

– Xin chào… xin chàooo… xin chàooooo…, tiếng vang dội lại

– Bạn là ai HTB hỏi

– Bạn là ai… là ai… là aiiiiiii, tiếng vang dội lại

– Xin hãy làm bạn với tôi, tôi chỉ có một mình, HTB nói

– Một mình… một mình… mộttttt mìnhhhhhh, tiếng vang dội lại

“Thật là một hành tinh kì lạ, cậu tự nhủ, vừa khô khan, vừa lởm chởm, vừa cằn cỗi. Đã vậy con người còn thiếu trí tưởng tượng nữa. Họ chỉ biết lặp lại những gì người khác nói. Ở chỗ mình có một bông hoa, lúc nào bạn ấy cũng nói trước tiên.”

Advertisements
Posted in Sách, Uncategorized | Tagged , | Leave a comment

Một vài nhầm lẫn trong chuyện học của bố mẹ khi con ở cấp 2 trường công Việt Nam

Đến giờ, mình cũng đi dạy được trên dưới 10 năm, phần lớn thời gian là làm việc với các bạn cấp 2, từ nhiều hoàn cảnh gia đình khác nhau, từ nhiều xuất phát điểm khác nhau sau khi rời cấp 1. Trong 10 năm đó, mình cũng có cơ hội được tiếp xúc, trò chuyện, chia sẻ nỗi lo lắng về con cái của rất nhiều các bố mẹ – cũng vô cùng khác nhau. Và cũng từ đấy, cũng như quan sát các lứa học sinh lớn lên và ra trường, mình nhận ra một vài nhầm lẫn của bố mẹ thế này, và nó thực sự ảnh hưởng đến các con.

Nhầm lẫn 1: Con vào học lớp abc nhất định con sẽ giỏi

Từ cách đây rất lâu, trường chuyên, lớp chọn đã bị loại bỏ khỏi hệ thống cấp 2, nhưng những thầy, cô giáo trước kia dạy chuyện tất nhiên vẫn tiếp tục công việc dạy học của mình và một cách tình cờ nào đó, lớp các thầy, cô dạy thường hay có nhiều bạn học sinh tham gia đội tuyển Học sinh giỏi ở môn đấy. Và các bô mẹ nghĩ rằng, cho con vào lớp này, hẳn con sẽ giỏi môn ấy như bố mẹ mong muốn.

Điều cần làm rõ ở đây là thông thường ở những lớp này, các thầy cô giáo, vì bệnh nghệ nghiệp, cũng yêu cầu các con cao hơn bình thường (một chút thôi). Vì thế, tính cạnh tranh trong lớp cũng gắt gao hơn (một chút thôi), lượng kiến thức được đưa vào cũng nhiều hơn (một chút thôi). Thế nên nếu như con ko có tố chất lắm ở môn ấy hoặc ko thích môn ấy thì việc đẩy con vào lớp abc quả thật rất khổ sở cho con. Và ở nhiều trường hợp mình đã chứng kiến, con bị mất tự tin đến mức chỉ cần năm sau đó, con chuyển sang lớp khác, con đã hoạt bát như một người khác hẳn.

Nhầm lẫn 2: Cho con đi học trước chương trình. Như thế, lần học ở trên lớp sẽ là lần thứ hai. Cùng một kiến thức mà được học hai lần, các con sẽ càng nắm vững hơn.

Về mặt logic, nghe có vẻ hết sức hợp lý, học đi học lại, chắc là phải hiểu rõ hơn và nhớ lâu hơn rồi. Nhưng các bố mẹ lại quên mất rằng các con mới đang mười mấy tuổi. Ở lứa tuổi này, sau lần học thứ nhất, các con luôn TIN RẰNG mình đã nắm ngon lành kiến thức đó và vì thế khi thầy/cô giáo giảng lại kiến thức cơ bản ấy trên lớp đại trà, các con không nghe nữa, hoặc có ngồi nghe cũng ko vào đầu nữa, vì các con tin rằng mình đã biết đủ rồi.

Có một sự khác biệt tương đối lớn giữa cách truyền đạt ở lớp học chính và lớp học thêm. Ở lớp học chính, kiến thức được truyền đạt dưới dạng đại trà, có thể sẽ có cảm giác hơi dễ (đọc các VD trong SGK là nhận thấy) và hơi chậm (vì kể cả những bài toán dẫn nhập rất dễ mà các thầy, cô vẫn giảng, vẫn dạy). Còn ở các lớp học thêm, thông thường sẽ chốt lại những đơn vị kiến thức cô đọng nhất nhằm mục đích phục vụ việc giải bài tập. Thật ra, mỗi ví dụ, mỗi bài tập trong SGK được đưa ra đều có chủ định của người biên soạn, đều nhằm vào một sai sót phổ biến nào đó của học sinh ở lứa tuổi này. Nhưng như mình đã nói ở trên, vì các con tin rằng các con đã hiểu đủ nên sẽ lướt qua những điểm này, vốn là những điểm dễ mắc sai sót nhất.

Cá biệt, mình còn gặp những bạn tiếp thu đuối, học trước chương trình và cuối cùng nhầm lẫn lung tung giữa những gì đã học trước ở lớp học thêm, với những gì vừa mới học ở lớp học chính. Học là một quá trình, nó có trình tự đã được nghiên cứu để phù hợp với cách thức tiếp thu của các con ở lứa tuổi này. Việc can thiệp một cách thô bạo sẽ tạo nên những rối loạn là điều hoàn toàn dễ hiểu.

Làm ơn, các bố mẹ hãy cho con đi học thêm với mục đích củng cố kiến thức đã học chứ ko phải đón lõng kiến thức sắp học.

Nhầm lẫn 3: Mỗi thầy, cô có một điểm mạnh nên học càng nhiều thầy, cô càng tốt.

Đúng là tốt, nếu các con đủ sức tiếp thu được những điểm khác biệt đó ở mỗi thầy. Trong ngày hội Toán học Mở vừa rồi, mình đang đứng nói chuyện với hai thầy giáo thì có một vị PHHS dắt con đến chào các thầy. Thì ra trước kia, cậu bé ấy đã từng học một trong hai thầy, nhưng rồi vì bận nên thầy đã rút khỏi trường, không dạy tiếp nữa. Khi hỏi thăm tình hình học tập, bố cậu đã list ra danh sách các thầy bạn ấy đang theo học. Mình nghe mà hốt hoảng, vì bạn ấy học khoảng 5 thầy, và vẫn rất quan tâm trước thông tin về lớp Elite mà hai thầy giáo mình đang nói chuyện mở ra từ năm ngoái.

Đành rằng mỗi thầy, cô đều có cái hay và có điểm mạnh riêng, nhưng chắc chẳn không thầy cô nào chỉ dạy mỗi phần mình hay-hơn-người đó, vì đơn giản là để đến được trình độ học những thứ ấy, các bạn phải qua được những kiến thức nền tảng làm cơ sở đã. Nhưng kiên thức ấy của các thầy,  cô, chắc ít nhất cũng phải tầm 50% là giống nhau, có khác chăng là cách truyền đạt mà thôi. Và một kết quả rất dễ gặp phải là sau khi học đi học lại phần giống hệt nhau ấy, các bạn đã kín thời gian và sức lực cũng như bộ nhớ để tiếp thu phần tinh hoa còn lại.

Nhầm lẫn 4: Thầy, cô càng giỏi sẽ dạy con mình càng tốt

Có nhiều lí do để điều hợp lý này không trở thành sự thật.

Thứ nhất là các thầy cô giỏi thường nổi tiếng, đã nổi tiếng thì thường có số học sinh khá đông trong một lớp dạy, vì thế thời gian và sự quan tâm của thầy, cô dành cho mỗi học sinh ít đi. Tại sao điều này ở cấp 2 thì quan trọng, nhưng lên cấp 3 thì bớt đi nhiều? Đó là vì khả năng tự lập, tự học, tự giác của các bạn học sinh cấp 2 chưa cao, và các thầy, cô phải bù lấp cho điều đó. Việc dạy ko phải chỉ là truyền đạt kiến thức một chiều mà còn phải cáng đáng cả việc hiểu xem điểm yếu của các con ở đâu để bù lấp. Mà muốn hiểu được điểm yếu của các con phải có thời gian tiếp xúc đủ nhiều.

Thứ hai, yếu tố khá quan trọng thúc đẩy sự tiến bộ của bạn học sinh ở một môn học rất nhiều khi phụ thuộc vào tình cảm cá nhân giữa bạn ấy và thầy, cô giáo. Vì việc dạy và học mang rất nhiều tính chất của bộ môn giao tiếp, nghĩa là có những người cùng kênh, nói chuyện tâm đầu ý hợp, nhưng có những người trái kênh, dù chẳng làm gì cũng gây khó chịu. Mà khi đã khó chịu với nhau rồi thì cái barrier trong đầu nó sập xuống và mọi chuyện bị tắc ở đây. Và chuyện hợp hay ko hợp, ko phải lúc nào cũng tương đương với chuyện nổi tiếng hay ko. Vì thế, khi được các bố mẹ hỏi: “không biết thầy, cô ấy dạy có tốt/yên tâm/ổn không?”, mình luôn hỏi lại: “anh/chị thấy con nói gì? Có thấy HỢP ko?”

***

Đến giờ, cứ mỗi lần đón một lớp học sinh mới vào trường, mình lại cảm giác công việc của mình khó khăn hơn trước một chút, và càng ngày mình càng phải đối mặt với sự lặp lại nhiều hơn những nhầm lẫn của các bố mẹ mà theo mình, nếu như đừng làm thế, các con sẽ được học, được chơi, được lớn lên một cách thong thả hơn. Mà được vậy ko phải là mong muốn của các bố mẹ hay sao?

Tất nhiên, bài viết này của mình chỉ nhắm đến đối tượng đại trà chứ ko phải các con có tố chất đặc biệt nhé.

 

Posted in Chuyện lúc trà dư, Uncategorized | Leave a comment

ĐỐI DIỆN VỚI NỖI ĐAU

Nỗi đau của mỗi người, chẳng ai giống ai, chẳng ai có thể hiểu thấu những gì người khác đang phải chịu đựng, nhưng dù khác nhau, vẫn đều chung một điểm là rất khó chịu đựng. Tuy vậy, dù nó có thế nào, dù chuyện đã xảy ra là gì đi nữa, thì mình vẫn phải tiếp tục sống, nên phải sống sao cho tốt, phải ko???

Những gạch đầu dòng sau đây của Dế, ko nhiều nhặn gì, nhưng chắc cũng sẽ ít nhiều có ích cho bạn, vậy nên cứ chịu khó đọc nhé.

1. Nỗi đau, cũng như cơn bệnh. Khi ốm, bao giờ bác sĩ cũng đều dặn ngoài việc uống thuốc và trị liệu theo hướng dẫn thì vẫn phải cố gắng ăn uống đầy đủ. Nghĩa là dù bạn có ko biết cái gì đang ở trong miệng mình, thì vẫn phải nhai và nuốt đủ lượng kcal cần mỗi ngày.
Ít nhất mình cũng phải đủ sức để chịu đựng được sự khốn đốn mà tinh thần đang đè lên mình mà, phải ko?

2. Trong Người Mỹ trầm lặng, có đoạn thế này:
“Khi mới bị choáng váng, người ta ít đau; cơn đau đến vào lúc ba giờ sáng, khi tôi suy nghĩ về cách xếp đặt lại cuộc đời, – cuộc đời mà theo cách này hay cách khác, tôi bắt buộc phải tiếp tục sống, – và khi tôi nghĩ cách xếp lại những kỷ niệm để quên đi, chưa rõ quên bằng cách nào…”
Tớ ko rõ có đúng là sẽ rơi vào 3h sáng hay ko, nhưng giấc ngủ những khi thế này chẳng bao giờ tròn trịa. Có thể vì mình quá mệt để có thể ngủ ngon. Vậy nên đều đặn như vậy, một quãng nào đó giữa nửa đêm và tờ mờ sáng, mình sẽ tỉnh dậy, thấy mình sợ hãi, thấy mình khốn cùng. Bạn đừng sợ nhé. Chuyện như thế sẽ xảy ra, và sẽ còn xảy ra cho đến khi nào mình khoẻ mạnh trở lại. Bạn hãy đặt sẵn một chai nước ở đầu giường trước khi đi ngủ. Nếu tỉnh dậy, hãy uống nước, uống chậm thôi và tập trung vào việc nhấp từng ngụm nhỏ. Bạn sẽ thấy dễ chịu và nhẹ nhõm đi ít nhiều.

3. Đừng tỏ ra mình ko sao cả. Bạn đừng sợ mọi người dị nghị, suy diễn khi thấy bạn đang đau khổ. Hôm nay họ nhìn, ngày mai họ sẽ quên thôi. Bản thân mình mới là quan trọng nhất. Việc đeo nặng một nỗi đau trong lòng đã đủ hút cạn sức sống của chúng ta rồi, bạn ko cần phải tốn thêm sức để che giấu nó. Người ngoài chỉ là người ngoài thôi mà. Vậy nên ko muốn tươi tỉnh thì ko cần tươi tỉnh, muốn khóc thì cứ việc khóc, và hãy cứ khóc to vào.

4. Thời điểm kinh khủng nhất trong ngày sẽ là lúc trước khi đi ngủ, khi mà mọi hoạt động có thể khiến mình xao nhãng khỏi nỗi đau đều đã dừng lại. Đó sẽ là khi chỉ còn mình đối diện với nó. Đừng nhìn thẳng vào nó làm gì, mình có thay đổi được điều đã xảy ra đâu. Cái mình luôn cần là một giấc ngủ, ở bất kỳ hoàn cảnh nào. Vậy nên hãy tìm cách nào đó để mình dễ ngủ hơn nhé, trà hoa cúc ấm, trà tâm sen, những bản nhạc ko lời nhẹ nhàng, bật khe khẽ thôi, và cứ để nó chạy, đều có thể giúp ích nhiều.

5. Thời điểm đáng sợ nhất trong ngày, sẽ là khi mình thức dậy. Khi mình hoảng hốt và sợ hãi vì phải quay lại cuộc sống ko còn như trước kia, và mình ko hiểu làm cách nào để đi tiếp. Bạn đừng nghĩ xa quá nhé. Cứ máy móc nghĩ đến những việc mình sẽ phải làm xong trong ngày hôm nay. Những việc rất thường ngày và đều đặn. Chỉ nghĩ đến chúng thôi và sắp xếp cho chúng một thời gian hợp lý trong ngày. Một ngày sẽ trôi qua như thế. Ngày sẽ thành tuần. Tuần sẽ thành tháng. Tháng sẽ thành năm… Mọi chuyện sẽ ổn theo cách nào đó của thời gian.

6. Đừng nghe những bài hát buồn, những câu chuyện buồn, đừng cố ý tìm những gì liên quan đến nỗi đau mình đang gánh chịu, cũng đừng gặp những con người buồn. Cuộc sống hiện tại của mình đã đủ buồn cho cả thế giới rồi. Điều mình cần làm là giúp nó nhẹ đi chứ ko phải làm cho nó nặng nề hơn.

7. Đừng cố gắng vượt qua mọi chuyện một mình. Điều đó sẽ làm cho những người yêu quý bạn buồn, và thậm chí hơi tổn thương khi sau này họ biết bạn đã phải tự vật lộn thế nào. Và hơn hết, nếu bạn làm như thế, thì khi mọi chuyện qua đi, bạn sẽ trở thành một phiên bản mệt mỏi và vô cảm và bất cần mà tớ chắc chắn là bạn sẽ ân hận và nuối tiếc.

Nỗi đau là có thật, nó đến và mình chẳng hề mong muốn. Nhưng mang theo hay đặt xuống, mình có thể lựa chọn mà

Posted in Chuyện lúc trà dư, Uncategorized | Leave a comment

HTB – Chương 18: Con người không có gốc rễ

HTB xuyên qua cả sa mạc mà chỉ gặp được mỗi một bông hoa. Một bông hoa ba cánh, một bông hoa chẳng có gì đặc biệt…

-Xin chào, HTB nói

– Xin chào, bông hoa trả lời

– Con người ở đâu hả bạn? HTB lễ độ hỏi bông hoa

Một ngày nào đó, bông hoa đã từng thấy một đoàn xe đi ngang qua.

– Con người ư? Họ vẫn đang sống đấy, mình tin là thế, có sáu hay bảy người gì đó. Mấy năm trước mình đã thấy họ. Nhưng chẳng ai biết được họ sống ở đâu. Gió cuốn họ đi. Con người không có gốc rễ, mà thế thì thật là phiền phức lắm.

– Tạm biệt, HTB từ giã

– Tạm biệt, bông hoa trả lời.

 

Posted in Sách, Uncategorized | Tagged , | 2 Comments

Hãy cầm sẵn một chiếc khăn tay…

Video clip này được thực hiện trong một lễ cưới.

Cha của Andrea mất vài tháng trước đám cưới của cô vì căn bệnh ung thư. Biết rằng em gái mình sẽ nhớ cha đến chừng nào trong khoảnh khắc không có ông bên cạnh, dẫn cô đi trên tấm thảm dày ở Nhà thờ và đặt tay cô vào tay chú rể, và như thế nỗi đau và sự nhớ tiếc khôn nguôi có thể sẽ làm nhoà đi những niềm vui của lễ cưới, anh trai của Andrea đã quyết định dành cho cô một sự ngạc nhiên, để lễ cưới của cô sẽ thật đáng nhớ với vô vàn tình yêu và hạnh phúc.
Cùng với ông nội, các anh trai và bố chồng, điệu nhảy của “bố và con gái” truyền thống trong các lễ cưới đáng lẽ không thể diễn ra, giờ đây đã được thực hiện trong sự xúc động của cả căn phòng.
Hãy nhìn Andrea trong vòng tay của ông nội, các anh trai và bố chồng để thấy điều ấy có ý nghĩa đến thế nào với cô.
Khi ai đó đi ra khỏi cuộc đời của bạn, vì lẽ này hay lẽ khác, hãy nhớ luôn còn đó những người yêu thương bạn vô cùng, ít nhất đó chính là những người trong gia đình bạn. Hãy luôn sống hạnh phúc, vì những người đã đi, và vì những người ở lại.
Hôm nay, Hà Nội gió mùa nhè nhẹ, chúc các bạn một ngày gió mùa ấm áp, và hãy chắc rằng có một hộp giấy ăn hay chiếc khăn tay ở gần bạn khi xem clip này nhé smile emoticon

***
– Father-Daughter dance là một nghi thức truyền thống trong lễ cưới như một cách để trước khi cô dâu bắt đầu cuộc sống riêng của mình, gửi lời cảm ơn đến người bố đã cùng mẹ chăm sóc, bảo vệ và giữ gìn cho gia đình của cô.
– Butterfly kisses là bài hát được viết bởi Bob Carliste và Randy Thomas cho sinh nhật lần thứ 16 của con gái ông. Đây là tâm sự của người cha khi nhìn thấy con gái trưởng thành và dần rời xa vòng tay mình. Bài hát này đã được cover rất nhiều lần và ngay sau khi xuất hiện đã nhanh chóng đứng số 1 tại các bảng xếp hạng.

Posted in Cảm xúc cuộc sống | Tagged | Leave a comment

[Bản dịch] Phương pháp “Bảng và Giảng” cuối cùng có lẽ vẫn là cách tốt nhất.

Bài viết này rất, rất, rất dài. Có nhiều thông tin đã cũ, nhưng cũng có nhiều cách nhìn, lý luận mới khá thú vị. Mời các bạn đọc nếu có thời gian.

Còn nếu không có thời gian thì chỉ đọc phần gạch chân thôi cũng được ạ.

Bài thú vị nên dịch một lèo, thích hơn cả dịch sách. Chài ai… @@

Nguồn: https://www.facebook.com/akt79/posts/525327187623563?fref=nf&pnref=story

***
Tóm tắt:
“Bảng và Giảng”(*) là cụm từ được sử dụng để miêu tả vai trò của giáo viên theo cách truyền thống – người giữ vai trò chủ đạo trong lớp học. Rất đáng tiếc rằng, những học sinh được thụ hưởng phương pháp giáo dục này mất cơ hội được phát triển kiến thức, kĩ năng và nhân cách để có thể thích ứng với các yêu cầu của thế kỷ 21.
Bài báo này phân tích về cách phát triển kỹ năng tư duy mức độ cao bằng việc thay đổi vai trò của giáo viên, cách giảng và các hoạt động tương tác trong lớp học để học sinh có thể được chủ bị tốt hơn cho những thành công sau này trong học tập, công việc và cuộc sống.

Từ khóa:
“Bảng và Giảng”, Lấy học sinh làm trung tâm, viết bảng, nêu vấn đề, khuyến khích học tập tích cực.

Giới thiệu:
Dạy học là một phần trong sự phát triển văn hóa của toàn nhân loại. Giáo viên có thể ảnh hưởng tích cực hoặc tiêu cực đến học sinh, tùy thuộc vào vai trò cua họ trong lớp học. Rất nhiều trong số những điều học sinh học được từ giáo viên không được viết chi tiết trong giáo trình. Giáo viên – người giúp cho học sinh lớn lên như những con người trưởng thành – phải chịu trách nhiệm chính trong việc đưa ra những bài học quan trọng cho học sinh: trở nên độc lập, có trách nhiệm, nâng cao năng lực sáng tạo, phát minh và nhận thức. Tuy nhiên, những nhà giáo dục sử dụng quá thường xuyên các phương pháp giáo dục cũ, như là “Bảng và Giảng”, thường lại làm giảm năng lực học hành của học sinh.
Giáo viên cần phải đủ sự khiêm nhường để chấp nhận rằng học sinh mới là những người cần suy nghĩ, phân tích, giảng giải và xác định nội dung của lớp học. Một số giáo viên mất rất nhiều thời gian chuẩn bị cho một tiết học; họ cố gắng hết sức để giúp học sinh hiểu được bài học và không nhận ra rằng không phải giáo viên mà chính là học sinh mới là người phải nỗ lực nhận thức. Những giáo viên khuyến khích học sinh áp dụng các kiến thức, sẽ cảm thấy hài lòng với kết quả của mình. Để cải biên pp “Bảng và Giảng”, giáo viên có thể bổ sung một số thay đổi trong lời dẫn giảng, trong cách tiếp cận với học sinh và trong cách nêu vấn đề cần giải quyết.

Các định nghĩa
Trước kia, PP “Bảng và Giảng” hay đưa ra lời giảng trực tiếp được chấp nhận rộng rãi. Những lời dẫn giảng này thay thế cho việc dạy học trong những phương pháp truyền thống, tập trung chủ yếu vào bảng và được trình bày bởi giáo viên, đối lập với các phương pháp tương tác và ít chính thống khác. (Oxford Dictionaies, 2015) “Phấn và Giảng” là phương pháp dạy học chính thức, trong đó tập trung chủ yếu vào bảng và giọng nói của giáo viên, hoàn toàn tương phản với các hoạt động lấy học sinh làm trung tâm. Kiểu dạy học này được mô tả qua hình ảnh giáo viên đứng trước lớp, nói, giảng, hướng dẫn, điều khiển và quyết định những hoạt động cần tiến hành trong lớp. Học sinh ngồi ngay ngắn ở dưới, tập trung và làm theo những gì được yêu cầu; học sinh giữ vai trò thụ động được thầy cô, luật pháp, gia đình và xã hội chấp nhận hiển nhiên. Học sinh có rất ít hoặc không hề có cơ hội được tham gia. “Vì thế, ở pp “Phấn và Giảng” giáo viên sẽ là người quyết định trước nhất nội dung, phương pháp, kĩ năng mà thầy cô muốn truyền đạt.” (Goodson, 1986). Lớp học sẽ đi theo những học sinh tiếp thu tốt và bỏ qua rất nhiều học sinh khác. Mọi người mong họ sẽ nhớ được các công thức, ngày tháng, tên tuổi, các quy trình, từ vựng, mô hình, định nghĩa, vân vân… Những học sinh có khả năng ghi nhớ thông tin tốt được coi là những học sinh giỏi nhưng những học sinh còn lại thì bị đánh giá là tiếp thu kém, và có kết quả thấp. PHương pháp này không làm được một công việc quan trọng là khuyến khích lòng ham học hỏi của học sinh và kết quả là rất nhiều học sinh tốt nghiệp xong vẫn mù mờ về kiến thức và kĩ năng cần thiết để có thể hòa nhập và sống tốt trong cuộc sống sau này (Sommer, 2014).

Một tên gọi khác của pp “Bảng và Giảng” là lấy giáo viên làm trung tâm. Giáo viên thể hiện những gì họ biết cho học sinh. Cách làm này dễ dàng hơn rất nhiều so với pp lấy học sinh làm trung tâm, bởi vì giáo viên chiếm vị trí ưu tiên trong việc truyền đạt kiến thức mà không cần phải biế học sinh đã có đủ nền tảng hay chưa. Theo Concordia Online Education (2012), có một vài lợi ích từ các bài giảng trong lớp học. Đầu tiên đó là tính kỉ luật, bởi vì học sinh ngồi im một chỗ tập trung nghe giảng; các em phải giữ im lặng trong khi các thầy cô giáo điều khiển lớp học. Một điểm tích cực khác nữa là học sinh không cần lo lắng về nội dung bài giảng vì những gì quan trọng thì các thầy cô đều nói hết rồi. Một lợi ích nữa chỉ dành riêng cho những học sinh có khả năng tập trung và học được qua những gì các em nghe được. Sử dụng phương pháp này, tất nhiên cũng có những điều bất lợi. Thứ nhất là học sinh không học được cách phối hợp, rất nhiều em chán nản, không học và các em này hầu như không có cơ hội tham gia vào lớp. Các em không học được kĩ năng giải quyết vấn đề, hoạt động nhóm, diễn thuyết trước đám đông hoặc nghiên cứu – “những kĩ năng thực sự cần thiết cho thế giới thực để có thể thành công, có nghề nghiệp và có năng lực cạnh tranh trong thế kỉ 21” (Abbott,2015).

Từ những năm 60 và đầu 70, theo sự phát triển của nền công nghiệp hóa, rất nhiều chuyên gia giáo dục đã bắt đầu thử nghiệm các cách dạy mới. Cách dạy này được gọi là cách dạy nêu vấn đề và khám phá. Giáo viên cố gắng tạo điều kiện cho học sinh giữ vai trò chủ đạo trong lớp, thay vì giảng giải và khen ngợi học sinh. Rất nhiều giáo viên phản đối sự thay đổi này, rất nhiều người không thể cải biên cách dạy của mình, và họ cần phải được đào tạo để có thể thích ứng. Nhưng từ đây, việc học hành đã được ghi nhận rằng trở nên thú vị hơn khi học sinh được chủ động can thiệp vào lớp học. “… thế hệ ngày nay đối mặt với rất nhiều bất trắc, không còn những hợp đồng lao động dài hạn, khí hậu biến đổi và xã hội đa văn hóa. Hệ thống trường học không được tạo ra để giải quyết những vấn đề này. Chúng ta nên dạy cho học sinh cách thích ứng với cách sống mới. Bên cạnh những bài giảng cần truyền đạt, khía cạnh nhận thức cuộc sống, chúng ta phải khuyến khích sự hợp tác, các cách ứng xử đa văn hóa, và dạy học sinh cách giải quyết những bất trắc và những khác biệt văn hóa” (Bremer, 2014)

Vượt xa hơn “Bảng và Giảng”
Thời còn bé, bác bạn đã được dạy như thế nào? Các thầy cô giáo của bạn thường làm gì trong lớp học? Bạn học Toán, Địa lý, Hóa học, Vật lý và các môn học khác như thế nào? Bạn học thuộc lòng, làm theo những gì thầy cô giáo giảng và tập trung có tốt không? Thầy cô viết bảng vào lúc nào, bạn và các bạn trong lớp làm gì? Học sinh ưu tú có những tố chất nào? Bạn có tham gia vào lớp học không? Thường xuyên chứ? Bạn thấy sao khi thầy cô giáo giảng bài cho bạn? Hiện giờ bạn có phải là giáo viên không? Bạn nghĩ gì về sự tham gia của học sinh trong lớp? Đã bao giờ bạn nghĩ về lượng thời gian mà giáo viên và học sinh nói trong lớp chưa?

Mặc dù ngày nay, pp “Bảng và Giảng” đã được áp dụng ít đi nhiều nhưng nó vẫn được sử dụng rong rất nhiều trường học, ở mọi cấp học trên thế giới. Ở Anh, Phòng tiêu chuẩn giáo dục (Office of Standards Education), kỉ luật những ngôi trường hoặc giáo viên dử dụng phương pháp này. Trong các kì thanh tra, họ kì vọng được nhìn thấy những lớp học năng động, với sự tham gia nhiệt tình, thảo luận sôi nổi, khám phá say mê, quyền quyết định và sự phát triển cao về tư duy của học sinh. Giáo viên được đào tạo rằng việc bắt học sinh ngồi tại bàn và yêu cầu các em tập trung nghe giảng là sai trái. Nước Anh ghi nhận rằng giáo viên phải “khuyến khích việc tự đọc lại sách và đánh dấu để ghi nhớ các ý tưởng quan trọng khi nghiên cứu về cách học tốt nhất cho sinh và kết luận rằng có một vài điều, như là thời gian biểu dành cho việc đọc, các bài thơ phải được học thuộc lòng cho đến khi chúng có thể được tự động đọc lại” (Donnelly, 2014)

Tuy nhiên, các cuộc tranh luận về cách dạy giảng trực tiếp và cách dạy nêu vấn đề vẫn nổ ra suốt bao nhiêu năm qua. Thời gian gần đây, sự thành công của các học sinh Trung Quốc và điểm số cao ngất trong các kì thi Quốc tế của họ (PISA, TIMMS, PIRLS) đã khiến cho các nhà giáo dục trên thế giới phải nhìn nhận lại những mặt tích cực của pp “Bảng và Giảng”. Tờ Washington Post ra ngày 29 tháng 11 năm 2014 đã công bố kết quả của một nhóm các chuyên giá giáo dục tại Anh, Mỹ, Úc và New Zealand khi tới Trung Quốc và nghiên cứu các lớp học. Ở Trung Quốc, pp giảng dạy trực tiếp của giáo viên vẫn rất phổ biến.

“Các lớp học được tổ chức một cách truyền thống với những học sinh ngồi im ắng, giáo viên đứng trên bục, giảng dạy và duy trì kỉ luật trong lớp” (Donnelly, 2014) Giáo viên Trung Quốc và Bộ GD vẫn duy trì pp “Bảng và Giảng” và kết quả học tập chứng tỏ rằng học không sai.
Khi các nghiên cứu chỉ ra rằng cả pp lấy giáo viên làm trung tâm lẫn lấy học sinh làm trung tâm đều hiệu quả, giáo viên sẽ phải quyết định nên làm gì trong lớp học. “Không chỉ có một phương pháp giảng dạy duy nhất – Để tranh luận rằng chiến lược giáo dục nào vô ích không có nghĩa rằng chỉ có một cách dạy đúng đắn duy nhất. Khi các nghiên cứu gợi ý chúng ra sử dụng một vài phương pháp sẽ hiệu quả hơn, chúng ta cần nhận ra rằng dạy học là một công việc phải sử dụng song song nhiều phương pháp. Giáo viên phải thử nhiều chiến thuật để giúp hcoj sinh có thể tham gia vào lớp học một cách chủ động nhất” (Donnelly, 2014)

Làm cách nào để có thể cân bằng giữa pp “Bảng và Giảng” với nhu cầu của học sinh ngày nay?
Vậy cách dạy tốt nhất là gì? Cứ làm giáo viên truyền thống thì có tệ lắm không? Tất cả những ai làm giáo dục ngày nay đều biết rằng học sinh không còn lắng nghe nữa, khả năng tập trung của các em cũng có giới hạn, các em không chấp nhận vai trò thụ động, các em muốn được tham gia, được đưa ý kiến, được khám phá những điều mới, được tổ chức và được tranh luận.

Rachel Thien (2014) kết luận rằng giáo viên không nên phụ thuộc một cách quá đáng vào pp “Bảng và Giảng” nếu muốn khích lệ học sinh. Nhân viên Bộ giáo dục Trung Quốc, Tiến sĩ Ee Ah Meng nói rằng “Những giáo viên sử dụng pp “Bảng và Giảng” phải cần đến nhiều hỗ trợ giảng dạy khác để có thể khơi gợi hứng thú của học sinh cũng như để giữ được học sinh ngoan ngoãn theo mô hình của mình.” (Thien, 2009). Tiến sĩ Ee, chuyên viên tư vấn của Bộ giáo dục, trong cuộc nói chuyện tại trường cấp 2 Sayyudina Abu Bakar đã nhấn mạnh yêu cầu phải tích hợp các phương pháp giáo dục truyền thống và tạo ra đối thoại hai chiều trong lớp học. Vì gia cảnh của học sinh có ảnh hưởng đến hứng hú học hành, ông nói, thì pp giảng dạy ở trường cũng cần phải trở nên đa dạng. Trong một cuộc phỏng vấn với tờ Thời báo Brunei, Tiến sĩ Ee nói: “Một số học sinh không tập trung trong lớp, thiếu động lực học tập và đó là lí do nên sử dụng các phương tiện hỗ trợ, bảng biểu, bài trình chiếu, và tranh ảnh để thu hút các em.” Ông cũng đồng thời nhấn mạnh rằng pp giảng dạy nên lấy học sinh làm trung tâm và phải có đối thoại hai chiều. “Những phương pháp tiếp cận dựa trên nền tảng hoạt động và sự tương tác giữa giáo viên và học sinh nên được áp dụng.”, ông nói, “Khi học sinh chủ động tham gia vào các bài giảng, việc học tập sẽ trở nên thú vị và có ý nghĩa hơn rất nhiều.” Tiến sĩ Ee khuyến khích giáo viên nên có tính hài hước để có thể làm cho lớp học sinh động đặc biệt là trong những bài giảng dài. Ông khuyên giáo viên nên sử dụng các phương pháp tư vấn tăng cường dạy và học, những học sinh mất tập trung hoặc yếu kém nên được khuyên bảo hơn trách phạt. “Với việc trang bị cho giáo viên những kĩ năng tư vấn hiệu quả, giáo viên sẽ có khả năng giúp được học sinh những vấn đề trọng yếu trước khi đưa các em ra hội đồng tư vấn nhà trường.” ông nói. “Trong một báo cáo mới, Giáo sư Michael Fullan tranh luận rằng việc làm tan vỡ những ảo tưởng về cách dạy truyền thống sẽ tăng số lượng giáo viên áp dụng kỹ thuật khuyến khích học sinh. Ông khẳng định pp “Phấn và Giảng” sẽ không còn hiệu quả với những kì vọng của học sinh được xây dựng trên nền tảng công nghệ của thế kỉ 21.” (Steward, 2014)

Vậy thì giáo viên nên làm gì đây? Họ phải cố gắng cân bằng trong lớp học. Một phần thời gian sẽ được dành cho việc giảng giải hoặc các ví dụ do giáo viên đưa ra, những cách thực hiện sẽ tạo nên sự khác biệt. Chỉ giảng giải suông là không đủ. Nỗ lực nhận thức giáo viên thực hiện khi giải thích điều gì đó phải song hành cùng với nỗ lực nhận thức của học sinh. Các dạng bài thuyết trình khác nhau cũng tạo nên khác biệt. Nỗ lực nhận thức phải được tiến hành bởi học sinh, vai trò của giáo viên chỉ là đưa ra tình huống có vấn đề, cũng cấp cho học sinh các ví dụ minh họa, và giúp các em tìm ra cách áp dụng các công thức lý thuyết vào tình huống thực tế, cũng như sử dụng kiến thức để mang lại lợi ích thực tế cho học sinh. Giáo viên chỉ nên định hướng và khơi gợi tranh luận, các ý kiến cũng như phân tích trong lớp. Một giáo viên giảng cho, ví dụ như 25 học sinh không khác gì một nhà diễn thuyết với 25 người nghe… Một giáo viên cho một học sinh giảng giải hoặc đưa ra dẫn chứng của một chủ đề cho một bạn cùng lớp thân thiết với mình nghỉa là chỉ còn 12 – 13 người nghe, 12-13 học sinh nghe và một giáo viên hướng dẫn.

Nhu cầu ngày nay của học sinh đã khác rất nhiều với trước kia. “Ngày nay, văn hóa số đang lên ngôi, những người trẻ cần phải có khả năng nhìn nhận vấn đề dưới nhiều góc độ và tạo ra các hoạt động liên quan đến công nghệ và truyền thông. Những hoạt động số hóa này dường như càng trở nên quan trọng hơn trong cộng đồng những người trẻ khi mà sự phát triển công nghệ và truyền thông tiếp tục ảnh hưởng đến cách thực làm việc, hòa nhập, giao tiếp, thư giãn, học tập và chia sẻ kiến thức.” (Hague, 2010). Học sinh phải phát triển kĩ năng lắng nghe và phát biểu, giải quyết vấn đề, làm việc nhóm.

Nhà trường phải đảm bảo việc học tập được tích hợp trong cuộc sống học đường và trong mọi hoạt động của trường học. Giáo viên nên khuyến khích các học sinh tích cực hoạt động trong lớp với sự cân nhắc kĩ lưỡng về thời lượng và số lượng công việc hợp lý dành cho các em. Những tình huống có vấn đề được xây dựng kĩ càng sẽ đảm bảo học sinh đi đúng hướng, phản chiếu được những gì các em đang học và những gì các em cần làm để học được nhiều hơn và tốt hơn nữa.

Trong một lớp học lấy học sinh làm trung tâm, học sinh học được kĩ năng hợp tác trong hoạt động nhóm, các em học cách định hướng việc học của mình, đặt câu hỏi và giải quyết vấn đề trọn vẹn. Điều này khiến học sinh cảm thấy có động lực hơn và hứng thú hơn khi các em được tương tác với các bạn học. Khi học sinh là những người khám phá, sẽ xuất hiện các nguy cơ từ những vấn đề bị bỏ sót. Giáo viên phải nhận thức được để hướng dẫn các em theo những hướng khác, không giải thích trực tiếp mà kiểm tra tiến trình hoạt động của các em. Một khó khăn khác có thể gặp phải trong lớp học lấy học sinh làm trung tâm là có những em chỉ thích hoạt động độc lập và gặp khó khăn khi họat động nhóm. Giải quyết mâu thuẫn này chủ yếu là giúp học sinh tự vượt qua những vấn đề đó vì khả năng làm việc nhóm rất quan trọng trong xã hội ngày nay. (Jones, 2007)

Một vài ý tưởng về Cải thiện kĩ năng giảng giải của giáo viên – những người đủ nhạy cảm để có thể sử dụng pp “Bảng và Giảng” một cách hiệu quả.
Một số khía cạnh có thể giúp cho việc cải thiện hay khuyến khích việc học tập tích cực khi sử dụng pp này. Đầu tiên là giọng của giáo viên khi viết trên bảng. Giọng nói phải có sức cuốn hút và đủ to để tất cả học sinh cùng có thể nghe được. PHải đảm bảo rằng mình đang nói đến đúng những thông tin hiện tại đang viết trên bảng, lời nói của giáo viên có khả năng thu hút học sinh dễ dàng hơn. Một vài mẹo nhỏ và gợi ý có thể cân nhắc là (Jones, 2012): chữ viết phải to, rõ ràng và dễ đọc để học sinh có thể nhìn rõ. Khi đứng ở bên phải của bảng, hãy dùng tay phải để chỉ bảng và ngược lại. Không chặn hướng nhìn của học sinh; đứng ở vị trí mà mọi học sinh có thể nhìn thấy được. Dành cho học sinh đủ thời gian để chép bài trước khi xóa hoặc chuyển sang một hoạt động khác. Tạo liên hệ bằng mắt với học sinh để thu hút sự tập trung cũng như kiểm tra được rằng các em đã thực sự hiểu bài hay chưa. Liên tục kiểm tra sự theo dõi của học sinh bằng cách hỏi các em và thêm vào các thông tin ngoài. Sử dụng các từ khóa và công thức cơ bản; cố gắng không viết kín bẳng bằng những thông tin không được sắp xếp rõ ràng.

Đặt câu hỏi là một trong những cách tốt nhất để thúc đẩy hoạt động học tập và phát triển kĩ năng tư duy. Giáo viên phải hỏi những câu hỏi tốt, yêu cầu sự phân tích, khuyến khích tranh luận hoặc khơi gợi các hoạt động cần thiết. Christensen (2008) đã phân chia cácnhóm câu hỏi như sau:
1. Khởi đầu một tranh luận – những câu hỏi này sẽ bắt đầu một cuộc tranh luận trong lớp và được chia làm ba giai đoạn: ước định, dự đoán và hành động. Những câu hỏi này thường có xu hướng khuyến khích sự học tập của học sinh.
2. Theo dõi – học sinh được yêu cầu phân tích sâu hơn hoặc mở ra những tranh luận mới cho các bạn, hoặc câu hỏi có tính tổng quát, phản chiếu hoặc tổng hợp logic.
3. Chuyển tiếp – Nó được đặt trước các câu hỏi mang tính kiểm tra xem học sinh đã hiểu vấn đề hay chưa và thường là câu hỏi tổng kết hoặc dẫn tới một chủ đề mới.
4. Có tính cạnh tranh đặc biệt – những câu hỏi cạnh tranh này dành cho các cuộc tranh luận chủ điểm. CHúng có thể rất khó vì học sinh cần phải biết những thông tin cơ bản và sử dụng chúng để giải quyết hoặc áp dụng trong những tình huống thực tế.

Kết luận:
Tranh luận rằng một chiến lược dạy hay học nào đó là không hiệu quả không có nghĩa rằng chỉ có một cách đúng đắn duy nhất để giảng dạy. Một phương pháp có thể được sử dụng dưới nhiều cách khác nhau giữa các giáo viên. Học tập có thể được tiến hành ở cả học sinh chủ động lẫn thụ động, nhưng những học sinh học vẹt sẽ rất chóng quên những gì được dạy. Giáo viên phải sử dụng nhiều hơn một pp để phát triển tiết dạy. Tất cả các kĩ năng đều cần có quá trình tập luyện và được sử dụng với một “liều lượng” cân bằng chứ không phải chỉ giảng giải. Học vẹt hay học thuộc lòng là cách cơ bản để học được nhiều hơn, tuy nhiên nó chỉ là một trong rất nhiều cách để hiểu được một bài học. Giáo dục là sự đổi mới và óc tò mò. Khi pp “Bảng và Giảng” cũng như lấy học sinh làm trung tâm được sử dụng song song, quá trình dạy và học sẽ được cân bằng ở mức tốt nhất.

***

(*) Nguyên gốc là “Chalk and Talk” – Phấn và Nói, mình đổi thành Bảng và Giảng cho… vần :”>

Posted in Chuyện lúc trà dư | Tagged , | Leave a comment

Hướng dẫn sử dụng (sơ lược) khi đi nghe nhạc (hòa nhạc/ca nhạc/…)

Xuất phát từ một vài (chục/trăm/nghìn/…) lần đi nghe hòa nhạc hoặc ca nhạc và thường xuyên gặp các trường hợp giống hệt như nhau bất kể địa điểm là Nhà hát lớn, Cung VH Hữu nghị hay Phòng hòa nhạc Học viện Âm nhạc Quốc gia; thính phòng L’espace,…; bất kể người đến nghe nhạc già hay trẻ, nam hay nữ, mặc váy dài hay quần đùi tây (aka.shorts) nên mình xin mạn phép gạch đầu dòng sơ lược về những điều TỐI THIỂU nên làm để mình và những người xung quanh được thưởng thức nghệ thuật/thư giãn/check-in văn minh, như chúng ta hằng mong muốn. Mình sẽ cố viết rất ngắn gọn thôi.

1. Chiếc vé vào cửa thường có HAI mặt. Mặt chúng ta không bao giờ quên xem có in các thông tin như tên chương trình, địa điểm, ngày, giờ biểu diễn. Mặt còn lại – hầu như chả ai xem – thường là các quy định về buổi biểu diễn ấy (ăn mặc lịch sự, không dành cho trẻ em dưới n tuổi, nếu đến muộn xy phút thì đề nghị không vào,…) Các bạn làm ơn, xem cả hai mặt và thực hiện đúng những điều ghi trên ấy.

2. Tất cả các chương trình biểu diễn nghệ thuật (trừ In the Spotlight) đều bắt đầu chậm hơn giờ ghi trên vé chừng 15 phút. Lí do không phải chỉ vì đợi cho kín rạp, mà bởi vì đó là khoảng thời gian cần thiết để bạn gạt bỏ lại ngoài cửa những khói xe và bụi đường, dọn dẹp tinh thần và cõi lòng mình để có thể đón nhận trọn vẹn những gì các nghệ sĩ mang đến. Vậy nên, làm ơn, hãy đến đúng giờ hoặc sớm hơn giờ ghi trên vé.

3. Nếu vì lí do nào đó như vì công việc, tắc đường hoặc đơn giản là bạn thích đi muộn (okay, hình như có một căn bệnh như thế, đó là sở thích cá nhân) thì làm ơn, chờ dứt một tác phẩm, trong lúc các nhân viên đang set-up lại sân khấu hẵng đi vào chỗ của mình, và làm ơn phải có lời xin đi nhờ khi định bước qua trước mặt họ, hoặc bắt họ đứng lên cho bạn có lối đi vào. Như thế, bạn vẫn làm phiền những người xung quanh, nhưng ít ra không làm ngắt quãng một cách THÔ LỖ quá trình thưởng thức âm nhạc của họ.

4. Nếu các bạn tin chắc con/cháu mình là một hạt giống nghệ thuật cần được ươm mầm từ khi còn đang ở lứa tuổi ít hơn ghi trên tấm vé, các bạn có thể cho cháu đi cùng với điều kiện phải đảm bảo cháu có thể giữ trật tự, không đạp chân vào ghế đằng trước, không giật tóc người bên cạnh, không chạy lên chạy xuống lối đi,… trong suốt buổi biểu diễn (trừ giờ nghỉ). Còn nếu chẳng may, đến nơi, các bạn mới ngã ngửa ra rằng hóa ra con/cháu mình hoàn toàn không hề có hứng thú với âm nhạc như mình vẫn nghĩ vì cháu vi phạm vào một trong những điều mình vừa viết, làm ơn, hãy giải thoát cho cháu ngay sau khi bản nhạc đó kết thúc. Việc bắt một đứa trẻ dưới n tuổi phải ngồi im và nghe một thứ nó không thích liên tục 120′ thực sự là một hình phạt tàn khốc đối với cháu và một nỗi khó chịu kinh hoàng với tất cả những người trong bán kính 1km xung quanh bạn. Bản thân bạn, tất nhiên, cũng chẳng dễ chịu gì khi cứ 1s một lần lại có người quay xuống nhìn bạn với ánh mắt khó chịu hoặc mức độ cao hơn là lườm nguýt.

5. Khi tác phẩm cuối cùng đã biểu diễn xong, các nghệ sĩ đang chào, ban tổ chức và khách tặng hoa,… làm ơn, đừng đứng lên về ngay. Hãy ở lại và vỗ tay cho đến khi họ cúi chào lần cuối cùng. Vì hai lí do. Thứ nhất, đó là lời cảm ơn của chúng ta. Thứ hai, hehe…, nhiều khi các nghệ sĩ lại chơi thêm một, hai tác phẩm ngoài chương trình để tặng cho thính giả đấy.

Đấy ạ, SƠ LƯỢC là thế. Ban nãy có bác còn comment vào stt bức xúc của mình về chuyện vỗ tay tùm lum, mình xin phép chưa bàn đến chuyện đó, vì nó có liên quan một chút đến kiến thức âm nhạc, mình cũng không chắc những gì mình hiểu đã đúng nên không dám lạm bàn. Trong friendlist của mình, có rất nhiều anh/chị/bạn có chuyên môn về chuyện này, nhờ mọi người bổ sung giúp. Vì một môi trường thưởng thức nghệ thuật văn minh và trong lành ạ.
***
Note được viết trong tâm trạng vừa chứng kiến những chuyện sau:
1. Một mẹ trẻ mặc quần đùi tây, mang theo một em bé chừng 3, 4 tuổi. Rất may là ngay từ khi chưa bắt đầu chương trình, em bé đã gào khóc thảm thiết (sau khi mè nheo chừng 10′) nên mẹ trẻ liền bế con ra đứng ở cửa. Em bé tiếp tục nhèo nhẽo. Mẹ trẻ liền bế con lên tầng 2 – rất tiếc, tầng 2 lại đua ra sát sân khấu. Và sau một hồi lèo nhèo tiếp (mình đoán vậy), thì mẹ trẻ lại bế con ra ngoài, ko quên tạo ra một tiếng động rất to, khiến nghệ sĩ đang trên sân khấu không khỏi giật mình ngoái lên, nhíu mày khó chịu. Và như vậy, chị ta không chỉ hành hạ con mình, làm phiền khoảng vài chục người khách ở hai khu vực chị ta hành sự mà còn ảnh hưởng đến mấy trăm con người trong thính phòng gián tiếp qua sự khó chịu của nghệ sĩ kia.
2. Một cặp đến muộn 45′ so với giờ ghi trên vé, xông thẳng vào hàng ghế của mình khi các nghệ sĩ đang chơi. Đi qua chỗ mình (mình ngồi thứ hai, từ ngoài vào), mình bảo: “Chị chờ hết bản nhạc này rồi hẵng vào”, quay sang nhìn mình nói: “ghế em ngay kia, chỉ là đi nhờ qua thôi mà” rồi (có vẻ hậm hực như bị chọc tức) trèo qua chân mình và các bạn ngồi bên phải mình đề về chỗ. Động vật đi cùng, hỏi câu tương tự và cũng hành xử tương tự. Rất tiếc, Phòng hòa nhạc Học viện Âm nhạc Quốc Gia được xây theo quy chuẩn mới, lối đi khá rộng nên dù mình không thu chân lại, họ vẫn có thể tốc váy leo qua. Mừng thay là hình như họ cũng hiểu ra chút gì đó nên lúc về, họ chờ hết bản nhạc mới lách qua đủ chừng ấy người đi ra.
3. Giờ nghỉ giải lao ngày hôm nay, cả thính phòng không khác gì giờ ra chơi ở một trường tiểu học. Mấy bạn ngồi quanh mình thì bình luận như đi xem xiếc. Còn có một đôi ngồi trên, chịu không thấu, hậm hực đứng dậy đi về sau khi buông ra một câu “lùn văn hóa”. Và liên tục sau giờ nghỉ, các em bé cứ thả sức chạy lên chạy xuống lối đi cho đỡ cuồng chân. Và trẻ con, dù ko hú hét thì tiếng bước chân bình bịch, tiếng ho hắng của các em cũng thực sự không dễ chịu gì.
4. Hàng ghế trên, có (lại có) một mẹ trẻ đi cùng con, mang theo cốc hoa quả dầm. Và cháu bé vừa xem biểu diễn, vừa xúc ăn ngon lành vừa nhả hạt cốc hoa quả. Rất may là mình ngồi đủ xa để không nghe tiếng nhóp nhép.

Trong khi đó,
1. Các nghệ sĩ sau khi chơi xong phần của mình, đi cửa sau lặng lẽ vào thính phòng và ĐỨNG ở lối đi hai bên để được nghe tiếp, cho dù ở các hàng ghế vẫn còn chỗ trống.
2. Trước mặt mình có hai mẹ con, bé gái tầm 6, 7 tuổi gì đó đã ngồi trật tự suốt buổi biểu diễn, Chỉ duy nhất một chuyện là vì điều hòa quá mạnh, nên có lúc cháu chịu không nổi thì chuyển sang ngồi cùng mẹ để hai mẹ con ôm nhau cho ấm. Thật tình thì cháu bé không hề chăm chú gì vì cũng ngó ngoáy suốt nhưng cháu không làm ồn, cháu cứ tự chơi với chính mình thôi.
3. Đa số các thính giả đã ở lại đến hết tác phẩm cuối cùng hôm nay đều ở lại đến tận khi các nghệ sĩ cúi chào, rút ra khỏi sân khấu với những tràng vỗ tay dãy này nối dãy kia không dứt.

Posted in Chuyện lúc trà dư | Leave a comment